Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

Thơ vui cô giáo chủ nhiệm tặng A3

THƠ VUI



Hoàng Hải thật là "to gan"
Dám đọ sức với một đàn ... "Nữ yêu"



✿** ĐỐ VUI CÓ THƯỞNG✿**
(Phần thưởng sẽ trao vào giờ G năm 2016 !)  


Ai (◕␣~) ? 

Một "Bà bầu" ở lớp ta 
Đi tầu Cát Bà "ăn" xuất ưu tiên. 
Khen thay một bạn lớp ta 
Đã có sáng kiến"sinh ra" Bà bầu 
Lại được tháp tùng lên tầu 
Làm cho cả lớp "nhức đầu" một phen (đi tìm)!

( ◕ ‿ ◕ )✿ 

Thiên Nga A3 
Váy áo tua ra 
Chân thì nghiêng ngả 
Thân thì liêu xiêu 
Tạo hình rất đẹp 
Chỉ có Thiên Nga 
Ở lớp A3!

*Ghi chú : đề nghị các Thiên Nga đưa ảnh lên cho cả lớp "xem hình gọi tên"



Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2014

Chuyện A3

3/2014 - sau khi dự đám cưới con gái của Nguyễn Lê Thu Thủy - tại nhà Cô 

Nhìn bức ảnh này tự nhiên mình nhớ lại có một lần lớp đến chơi nhà cô (ở đường Tô Hiệu, Hải Phòng). Các bạn lớp mình đang ngồi trò chuyện với cô thì cô có học sinh đến chơi. Học sinh cô rất lễ phép "Em chào cô" chào cô, và quay sang các bạn A3 (76-79) chào lễ phép không kém "Cháu chào các bác".
Nên sao đây các bạn A3??? :)

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

Cùng nối mạch ÁO TRẮNG


(`•.¸(`*•.¸ ¸.•´)¸.•*´)
``` ÁO TRẮNG `» 
(,.•*´(¸.•*´ `*•.¸)`*•.,) 

Áo trắng thủa xưa chẳng nhạt nhòa 

Thoảng hương thơ ấy mãi vờn xa 
Ôi lòng hoài niệm bên ô cửa 
Dấu lệ tình thơ ấm mái trường 
Vấn vương nhung nhớ vùi theo gió 
Quyến luyến tâm tư ngập ý sầu 
Ngày đi ngỏ bóng trời ưu ái 
Áo trắng tung bay .... Tạ mưa lòng

Bông Hồng nối mạch




Áo trắng là áo trắng ơi 
Tuổi thơ trong sáng, một thời vấn vương 
Dẫu qua khắp mọi nẻo đường 
Dấu chân vẫn nhớ đến trường, lối xưa 
Cuộc đời, dầu dãi nắng mưa 
Trong tim cảm xúc ngày thơ vẫn đầy 
Bao năm gặp lại nhau đây 
Bao năm, sống lại những ngày trẻ ranh 
Mái đầu dẫu chẳng còn xanh 
Nụ cười vẫn sáng, trong lành tuổi thơ 
Áo trắng, thủa những giấc mơ 
Hôm nay vẫn trắng, giấc mơ vẫn tròn 


Hơn 50, vẫn trẻ con!

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

ÁO TRẮNG ƠI - Chiều Tím



Năm tháng nhạt nhòa áo trắng ơi 
Tuổi thơ thoáng chốc đã xa vời 
Này khung cửa sổ vương hoài niệm 
Đây góc sân trường giấu lệ rơi 
Nuối tiếc vấn vương buồn chất chứa 
Thẫn thờ lưu luyến sầu chơi vơi 
Lặng nhìn áo trắng bay trong gió 
Gợi phút chia phôi dạ rối bời. 

18.8.2014




Bông Hồng: Chiều Tím ơi , cho em mượn ý Thơ của Mợ yêu nhé 


(`•.¸(`*•.¸ ¸.•´)¸.•*´) 
``` ÁO TRẮNG `» 
(,.•*´(¸.•*´ `*•.¸)`*•.,) 

Áo trắng thủa xưa chẳng nhạt nhoà 
Thoảng hương thơ ấy mãi vờn xa 
Ôi lòng hoài niệm bên ô cửa 
Dấu lệ tình thơ ấm mái trường 
Vấn vương nhung nhớ vùi theo gió 
Quyến luyến tâm tư ngập ý sầu 
Ngày đi ngỏ bóng trời ưu ái 
 Áo trắng tung bay .... Tạ mưa lòng

Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2014

Cảm xúc tháng 9 - Nguyễn Ngọc Lân


Xin được mãi là thiên thần áo trắng 
Giọt mực hồn nhiên đậu lại trên tay 
Xin nghe hoài loài sơn ca thánh thót 
Của những ngày hoa nắng thơ ngây.

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

VU VƠ - Thơ Chiều TÍm

VU VƠ

(Vu vơ một chút gọi là. 
"Gửi hương cho gió"(XD) lòng ta bớt sầu)


Biển vắng chiều nay nước thẫn thờ 
Buông lơi theo gió sóng thờ ơ 
Thuyền mơ nhè nhẹ trôi vô định 
Bến đợi hanh hao chút nắng mờ 
Bàng bạc mây về vương lối cũ 
Mơn man sóng khẽ vuốt ve bờ 
Thinh không hoang hoải hoàng hôn tím 
Khắc khoải ngang trời một áng thơ.

Thứ Năm, 7 tháng 8, 2014

Tặng A3 Đoàn Kết thân thương - Thơ của cô Chủ nhiệm



SUM HỌP

Hôm nay lại trở về đây
Thày, Cô, bè bạn trong tay vui vầy
Một trời phượng thắm mê say
Nụ cười, ánh mắt tràn đầy tình thương

12.07.2014


(¯`v´¯)
`*.¸.*

NHỚ

Dù có đi đâu, về đâu
Ta vẫn không quên được nhau
Thời gian làm bạc mái đầu
Vẫn vẹn tròn nguyên tình ấy
Sóng gió cuộc đời xô đẩy
Vẫn liền một khối A3
Đất trời dẫu rộng bao la
Biển khơi dù luôn bão tố
Trái tim đong đầy nỗi nhớ
A3 - A3 - A3

(¯`v´¯)
`*.¸.*




Ngày nào khuôn mặt măng tơ
Bây giờ tóc đã lơ thơ đổi màu
Có "bé" lại "trọc" cả đầu
Với cô, cả lớp mãi là TRẺ THƠ


Cô giáo chủ nhiệm, Nguyễn Thị Băng Tâm

Thứ Hai, 4 tháng 8, 2014

A3 - Một "Thời Hoa Đỏ" - Thư của cô giáo chủ nhiệm lớp

A3 - Một "Thời Hoa Đỏ" 

Thân yêu gửi các thành viên A3 - Đoàn Kết 76-79
(¯`v´¯)
`*.¸.*
¸.•´¸.•*¨) ¸.•*¨)
(`•.¸(`*•.¸ ¸.•´)¸.•*´)
``` ÁO TRẮNG `»
(,.•*´(¸.•*´ `*•.¸)`*•.,)

Sau cuộc họp lớp trở về, mãi những ngày sau đó, cô vẫn chưa hết rưng rưng .... 
* Bởi giữa muôn sóng gió cuộc đời, giữa bao bão tố của thời kinh tế thị trường mà TA vẫn nhớ đến nhau, vẫn yêu thương nhau, trân trọng nhau và trong sáng quá. 
* Bởi dù đã đứng lớp 40 năm (làm tròn) mà Cô chưa thấy một tập thể nào tình cảm lại mặn nồng đến thế, Thủy chung nghĩa tình đến thế. 
Chính A3 thuở ấy làm cho đời dạy học của Cô có ý nghĩa biết bao!
Một thành viên trong gia đình đã phải sừng sốt: 
"Trò 76-79 mà vẫn còn nhớ đến Cô giáo?" 
Cô trả lời trong kiêu hãnh: 
"Mãi mãi không quên" 
Tự hào lắm A3!

Hà nội 28/7/2014



(¯`v´¯)
`*.¸.*
¸.•´¸.•*¨) ¸.•*¨)
(`•.¸(`*•.¸ ¸.•´)¸.•*´)
``` ÁO TRẮNG `»
(,.•*´(¸.•*´ `*•.¸)`*•.,)



Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

TẢN MẠN HẠ VÀNG - Chiều Tím

"Tôi cắp sách bước lên bục giảng 
Trái tim hồng cháy rực ước mơ 
Tổ quốc đã cho tôi tất cả 
Những cây đời, trái ngọt, ý thơ". 
Thật vậy, Tổ quốc đã cho Ta tất cả. Từ quê hương để Ta thương Ta nhớ, từ cánh cò trắng muốt chắp cho những vần thơ non nớt run rẩy của Ta chấp chới bay lên cho đến đàn em thơ để Ta chăm chút vun trồng. Tháng Chín, khi hoa cúc thắm vàng sắc nắng Thu cũng là lúc tiếng trống trường vang vang giục giã. Ta bước lên bục giảng bằng cả trái tim nồng nàn, cháy bỏng yêu thương để gieo những ước mơ xanh như bầu trời cao rộng. Thấm thoắt thoi đưa, tháng Năm về tiếng ve râm ran mang theo cơn mưa đầu mùa và cả cái nắng cháy bỏng của Hạ làm cho những bông phượng vĩ càng thêm nồng nàn sắc đỏ. Cũng là lúc lại thêm một lần Ta đối mặt với sự chia li. Dẫu biết đó là quy luật tự nhiên nhưng sao Ta không thể ngăn được nỗi buồn cứ trào dâng xâm chiếm hồn mình. Đêm trước “Lễ Trưởng thành và Tri ân Cha mẹ - Thầy cô”, Ta trằn trọc không ngủ được. Cứ nghĩ đến việc phải xa đám trò nhỏ là lòng quặn đau - lại thêm một lần phải xa những đứa con yêu dấu của mình. Buổi sáng, sân trường đông vui, cờ hoa rực rỡ, nắng vàng nhuộm thắm hàng cây sao lòng Ta trống trải lạ lùng. Qua màng nước mắt rưng rưng, lặng lẽ ngắm nhìn những gương mặt tràn trề niềm vui, đẹp như thiên thần của lũ trẻ, lòng Ta như chợt ấm lại. Ba mươi năm có lẻ, tháng ngày vùn vụt trôi, ngày ấy Ta chẳng khác nào đám trò nhỏ bây giờ, cũng vô tư cũng hồn nhiên đến "đáng ghét”. Kỉ niệm xưa chợt ùa về trong tâm trí. Nhớ ngày nào giấu bạn lặng lẽ bỏ vào khe cửa sổ bên bàn học một câu thơ nhỏ. Rồi len lén lấy ở đó một lời hẹn hò. Lời hẹn dở dang ấy còn theo Ta đến tận bây giờ. Nhớ ngày nào Ta cùng đám bạn thân trốn học tiễn một người đi... Kỉ niệm chất chồng kỉ niệm. Nói sao cho hết vấn vương? 
"Mái tóc thời gian bụi phủ mờ 
Ngày xanh kỉ niệm đẹp như mơ 
Sáng nay ngắm sắc hoa màu nhớ 
Ta gặp mình trong mắt trẻ thơ".