Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

RƯỢU TÌNH - Chiều Tím

Rượu 
tình chưa uống 
đã say 
Rượu 
tình chưa nhấp 
đắng cay nghẹn lời 
Phải đâu 
một thoáng chơi vơi 
Phải đâu 
mộng ảo một đời dối gian 
Men tình 
một chút nồng nàn 
Men tình 
một chút 
đủ tan đất trời 
Chỉ là một thoáng 
chơi vơi 
Chỉ là 
mộng ảo 
một đời chênh chao.



Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

Thơ cô Chủ nhiệm tặng A3

ÁO TRẮNG TUNG BAY


Tung bay áo trắng tung bay
Nụ cười rạng rỡ mê say hồn người
Đã quên hết cả đất trời
Để rồi mai lại ngậm ngùi chia tay

***


TIẾNG LÒNG
(Thân tặng các em A3 ở thành phố Hồ Chí Minh)

Đã gom chút gió heo may
Gửi vào trong đó nói thay đôi lời
Ngoài này cúc đã vàng tươi
Nắng vàng đã rắc khắp bầu trời thu
Mây trời lãng đãng phiêu du
Nỗi niềm da diết, nhớ thu bời bời





THƠ TẶNG U50
(Thân tặng tám bạn nữ A3 trên bãi biển Cát Bà)


Năm mươi vẫn thấy xinh tươi
Thời gian lùi lại ... tinh khôi nụ cười
Tám cô gái của tôi ơi
Ai bảo là đã ....  năm mươi tuổi rồi!


***


TAY CHƠI
(Thơ vui tặng Cù Huy Toàn - 
Nhân ngắm bức ảnh Toàn chụp với các bạn nữ ở đảo Khỉ, Cát Bà)
Tám cô con gái thon thon
Bỗng đâu xuất hiện lom khom .. một chàng
Dáng người nhìn thấy ... sang sang
Quần trắng, áo đỏ, rõ ràng ...tay chơi
(Đừng nhìn đôi dép bạn ơi...)





Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

Cảm xúc giao mùa - Chùm thơ của Cô mình

GIAO MÙA

Tiếng ve dần nhỏ lại
Mùa Hạ sắp đi qua
Phượng đang dần thay lá
Lòng bồi hồi thiết tha




BÂNG KHUÂNG

Thắm lại hoàng hôn một áng thơ
Thu sang ta lại thấy thẫn thờ
Bâng khuâng nuối tiếc thời thơ trẻ
Để đến bây giờ vẫn mộng mơ



SANG THU

Thu chớm đến đã thấy buồn man mác
Sợ thu đi tan tác chút mộng mơ
Chầm chậm nhé, Thu ơi, chầm chậm nhé
Để ta còn gom nhặt những vần thơ




HOÀI NIỆM

Nắng thu vàng trải sân trường
Để lòng ta lại vấn vương nhớ Hè
Đâu rồi da diết ve ơi
Đâu rồi những cánh phượng rơi lưng trời



THU HÀ NỘI

Hà Nội vào mùa gió heo may
Hoa sữa nồng nàn hương ngát bay
Tháng Tám mùa Thu thanh tao quá
Đất trời thấm đẫm chât men say





Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

Đò ơi - Thơ của Cô mình

Con đò xưa đã cũ rồi
Sao vẫn mải miết đưa người đò ơi
Thời gian cứ lặng lẽ trôi
Âm thầm đò vẫn ngược xuôi miệt mài
Năm tháng dù có phôi phai
Người qua sông ấy nhớ hoài đò xưa
Đất trời lúc năng lúc mưa
Đò xưa người cũ chẳng thưa thớt lòng
Dẫu biết chẳng thể chờ mong
Sao vẫn khắc khoải trong lòng, đò ơi!


Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014

Có lẽ nào...? - Thơ Chiều Tím

Vẫn biết Sài Gòn chẳng có mùa đông 
Chẳng có những hàng cây trơ trụi lá 
Sao vẫn thấy trong lòng lạnh giá 
Nắng cháy Sài Gòn chẳng rã nổi trái tim băng. 

Ta nhớ - chao ôi! Nhớ những đêm trăng 
Điều kì diệu núp sau làn sương mỏng 
Cái lạnh lẽo bỗng biến thành cháy bỏng 
Đã xa rồi...ấm áp những vòng tay. 

Ta nhớ - chao ôi! Nhớ ngày trở gió heo may 
Mây giăng kín lối trời chiều u ám 
Bất lực nhìn hoàng hôn ảm đạm 
Lặng lẽ gom về chiếc lá vàng rơi. 

Có lẽ nào lại thấy chơi vơi 
Cơn gió lạnh vừa ùa vào kí ức 
Thảng thốt nghe tiếng lòng thổn thức 
Có lẽ nào...lại lỗi nhịp thời gian?