Vẫn biết Sài Gòn chẳng có mùa đông
Chẳng có những hàng cây trơ trụi lá
Sao vẫn thấy trong lòng lạnh giá
Nắng cháy Sài Gòn chẳng rã nổi trái tim băng.
Ta nhớ - chao ôi! Nhớ những đêm trăng
Điều kì diệu núp sau làn sương mỏng
Cái lạnh lẽo bỗng biến thành cháy bỏng
Đã xa rồi...ấm áp những vòng tay.
Ta nhớ - chao ôi! Nhớ ngày trở gió heo may
Mây giăng kín lối trời chiều u ám
Bất lực nhìn hoàng hôn ảm đạm
Lặng lẽ gom về chiếc lá vàng rơi.
Có lẽ nào lại thấy chơi vơi
Cơn gió lạnh vừa ùa vào kí ức
Thảng thốt nghe tiếng lòng thổn thức
Có lẽ nào...lại lỗi nhịp thời gian?

Trả lờiXóaThanh Tan Nguyen10:35 AM
1
Reply
Hi Chiều Tím chiều Quốc Khánh
Sài gòn sáng nắng chiều mưa
Đêm nằm Chiều Tím nhớ về thuở xưa
Nghe lòng thổn thức như mưa
Buồn vui kỷ niệm ngày qua tràn về.
" Làm thơ con cóc Chiều Tím ơi" :)
Thơ hay quá!
Trả lờiXóa