Hanh hao mỗi độ Thu tàn
Không gian khắc khoải miên man đất trời
Lá vàng chẳng nỡ buông lơi
Mây buồn len lén cuối trời chặn Đông
Ngậm ngùi sắc sắc không không
Quặn lòng dõi cánh nhạn hồng theo nhau
Tiếc Thu nhạt nắng phai màu
Nhớ Thu rả rích giọt ngâu ngang trời
Gió nâng tiếc nuối chơi vơi
Xin vương sợi nắng đủ ngời sắc Thu.

Lời bình của Tuyết Xuân:
Trả lờiXóa"Đông đến, thu tàn theo ngày tháng phôi phai
Bài thơ buồn rưng rưng thành nỗi nhớ
Ai chả có khoảng trời riêng trắc trở
Xao xác lá vàng trong đơn chiếc chiều nay"