"Tôi cắp sách bước lên bục giảng
Trái tim hồng cháy rực ước mơ
Tổ quốc đã cho tôi tất cả
Những cây đời, trái ngọt, ý thơ".
Thật vậy, Tổ quốc đã cho Ta tất cả. Từ quê hương để Ta thương Ta nhớ, từ cánh cò trắng muốt chắp cho những vần thơ non nớt run rẩy của Ta chấp chới bay lên cho đến đàn em thơ để Ta chăm chút vun trồng. Tháng Chín, khi hoa cúc thắm vàng sắc nắng Thu cũng là lúc tiếng trống trường vang vang giục giã. Ta bước lên bục giảng bằng cả trái tim nồng nàn, cháy bỏng yêu thương để gieo những ước mơ xanh như bầu trời cao rộng. Thấm thoắt thoi đưa, tháng Năm về tiếng ve râm ran mang theo cơn mưa đầu mùa và cả cái nắng cháy bỏng của Hạ làm cho những bông phượng vĩ càng thêm nồng nàn sắc đỏ. Cũng là lúc lại thêm một lần Ta đối mặt với sự chia li. Dẫu biết đó là quy luật tự nhiên nhưng sao Ta không thể ngăn được nỗi buồn cứ trào dâng xâm chiếm hồn mình. Đêm trước “Lễ Trưởng thành và Tri ân Cha mẹ - Thầy cô”, Ta trằn trọc không ngủ được. Cứ nghĩ đến việc phải xa đám trò nhỏ là lòng quặn đau - lại thêm một lần phải xa những đứa con yêu dấu của mình. Buổi sáng, sân trường đông vui, cờ hoa rực rỡ, nắng vàng nhuộm thắm hàng cây sao lòng Ta trống trải lạ lùng. Qua màng nước mắt rưng rưng, lặng lẽ ngắm nhìn những gương mặt tràn trề niềm vui, đẹp như thiên thần của lũ trẻ, lòng Ta như chợt ấm lại. Ba mươi năm có lẻ, tháng ngày vùn vụt trôi, ngày ấy Ta chẳng khác nào đám trò nhỏ bây giờ, cũng vô tư cũng hồn nhiên đến "đáng ghét”. Kỉ niệm xưa chợt ùa về trong tâm trí. Nhớ ngày nào giấu bạn lặng lẽ bỏ vào khe cửa sổ bên bàn học một câu thơ nhỏ. Rồi len lén lấy ở đó một lời hẹn hò. Lời hẹn dở dang ấy còn theo Ta đến tận bây giờ. Nhớ ngày nào Ta cùng đám bạn thân trốn học tiễn một người đi... Kỉ niệm chất chồng kỉ niệm. Nói sao cho hết vấn vương?
"Mái tóc thời gian bụi phủ mờ
Ngày xanh kỉ niệm đẹp như mơ
Sáng nay ngắm sắc hoa màu nhớ
Ta gặp mình trong mắt trẻ thơ".

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét